To my past life,
How was your childhood? Did you grow up in a small suburban community like I did? Or was it because you lived more lavishly that I had to live like that?
Lately, I've been thinking about Duyên Nợ — souls who cross paths through fate, but do not stay because their shared karmic debt has been repaid. Sometimes I wonder if your past life is still unfolding within this one — if the selves we've left behind are fading into new bodies that carry the karma forward. Because I'm still carrying a debt for all the people that are no longer in my current life by remembering to miss them.
Did I pay it all off to you yet? The wheel of samsara turns again and again, and I'm coming to the conclusion that the age-old cliché of 'To be or not to be' begs for an answer that has no choice. I know it's not too late, but I kind of wish it was.
Were you ever given the chance to sit in your quaint apartment filled with friends who stayed until the last drink? Did you ever get to keep the people that cried for you in your life until the end? Or is it because you didn't have that privilege that I'm haunted to have those people leave me? When guilt outweighs longing, it can never be a cherished memory. Help me close my eyes with dignity; I know I have angels like you and all those that you still remember to miss waiting for me in this life.
If only time softened its grip on me so that I can look for where I belong, so that I can find what I'm looking for. I'm constantly being forced to swallow and choke on a pill that it's better to burn out than to fade away, and I keep getting reminded of it from my human condition. My tears are finally starting to come out and streak the dark circles that frame my eyes. I want my soul back. This current life needs it.
It doesn’t matter to me anymore whether you're reborn or not.
---
To my next life,
How was your childhood? Were you able to find meaningful friendships that lasted longer than mine? Or was it because of my lack of it that led you to find comfort in solitude instead?
Lately, I've been thinking about how time isn't linear, but a spiral, with the past (lives) repeating itself in that spiral, returning to its epicenter with a few minor differences in detail. Teardrops turned into laughter, one last dinner turned into a fleeting lunch that ended too soon. Maybe in this life, heartbreak turns into reconnection. Was that the case for you?
A bad decision costs me a guilt that would never fade away — I probably just created more debt for you so please bear with me. Was this burden at least ever repaid to some degree? Just like how the parent's dream gets passed down to the child and they are enslaved to live it — are you still enslaved to my karma? Hopefully it's a little lighter than my own debts that carry on from my past life. Blood is thicker than water, but blood alone is a cold and lonely connection.
Was it ever possible for you to experience the love that was waiting for you once you let go? Did you get to be remembered fondly by all those around you? Or was it because I'm soon to experience that, that you weren't able to? One of these lives, I'll make things right with the wrongs I've done, but it's hard for me to be certain if this is the one to do so. Maybe you can convince me otherwise, but until then, I'll continue being reborn every night. Watch over me tonight, angel. In the next life, I hope those that remember me will pause at the thought of what they missed.
I know you still think about me and all the struggles that I'm currently dealing with — the way grief wants to cling onto me like a sweat-soaked shirt in a dry summer's heat. I wonder if it gets passed down to you, but instead of remembering to miss those that are gone, they haunt me in other ways. I can only pray that until I meet you, mother time starts looking mercifully at me in the eyes. So while my nails dig into my palms as I wait, I hope you found what you’re looking for.
It doesn’t matter to me anymore whether you're reborn or not. I’ll be able to be reborn as you.
--- Vietnamese Version ---
Gửi kiếp trước của tôi,
Tuổi thơ của bạn thế nào? Có lớn lên trong một cộng đồng ngoại ô nhỏ như tôi không? Hay vì bạn sống xa hoa hơn nên tôi phải sống như thế này?
Gần đây, tôi hay suy nghĩ về chữ Duyên Nợ — những linh hồn lướt qua nhau bởi định mệnh, mà không ở lại vì món nợ duyên đã trả xong. Đôi khi tôi tự hỏi liệu cuộc sống quá khứ của bạn có còn diễn ra trong cuộc sống này không — nếu bản thân chúng ta đã bỏ lại phía sau mình đang mờ dần vào những cơ thể mới mang nghiệp chướng đi tiếp. Bởi vì tôi vẫn còn mang theo món nợ với tất cả mọi người không còn trong cuộc sống hiện tại của tôi bằng cách nhớ họ.
Tôi đã trả hết nợ cho bạn chưa? Bánh xe luân hồi cứ quay đi quay lại mãi, và tôi đang đi đến kết luận rằng câu sáo rỗng lâu đời của “tồn tại hay không tồn tại” xin một câu trả lời không có lựa chọn được. Tôi biết vẫn chưa quá muộn, nhưng đôi lúc tôi hơi vẫn ước là đã quá muộn.
Bạn đã bao giờ có cơ hội ngồi trong căn hộ nhỏ xinh của mình và đầy bạn bè thân thiết, nhậu đến ly cuối cùng chưa? Bạn có từng giữ được ai đã từng khóc vì mình ở lại bên đời đến cuối đời không? Hay vì bạn không có đặc quyền đó nên tôi bị ám ảnh khi họ rời xa tôi? Khi tội lỗi nặng hơn cả nỗi nhớ, ký ức sẽ không bao giờ trở thành một kỷ niệm đáng trân trọng. Hãy giúp tôi nhắm mắt với phẩm giá; tôi biết tôi có thiên thần như bạn và tất cả những người mà bạn vẫn nhớ đang đợi tôi trong kiếp này.
Giá như thời gian nhẹ tay với tôi một chút để tôi có thể tìm kiếm nơi tôi thuộc về, để tôi có thể tìm thấy những gì tôi đang tìm kiếm. Tôi cứ bị ép phải nuốt nghẹn viên thuốc rằng kiệt sức là tốt hơn thay vì mờ nhạt dần đi, và tôi liên tục bị nhắc nhở về điều đó vì tình trạng con người của tôi. Giờ nước mắt tôi mới bắt đầu rơi, loang vào quầng thâm quanh mắt. Tôi muốn lấy lại linh hồn của mình. Kiếp này cần nó lắm.
Việc bạn có tái sinh hay không với tôi còn quan trọng nữa.
---
Gửi kiếp sau của tôi,
Tuổi thơ của bạn thế nào? Bạn có tìm được những tình bạn lâu bền hơn những gì tôi có không? Hay là vì tôi không có khả năng đó nên bạn tìm thấy sự bình yên trong cô độc?
Gần đây, tôi hay suy nghĩ về việc thời gian không phải là đường thẳng mà là hình xoắn ốc, với quá khứ (những cuộc sống) lặp lại theo vòng xoáy đó, quay về tâm điểm với một vài điểm khác biệt nhỏ trong chi tiết. Giọt nước mắt biến thành tiếng cười, bữa tối cuối cùng biến thành bữa trưa chóng kết thúc quá sớm. Biết đâu trong kiếp này, nỗi đau khổ sẽ chuyển thành sự kết nối lại. Bạn có như vậy không?
Một quyết định tồi tệ khiến tôi mang theo mặc cảm không bao giờ phai — tôi chắc đã để lại thêm nợ cho bạn nên thông cảm cho tôi nhé. Liệu gánh nặng này ít nhất là có được đền đáp ở một mức độ nào đó không? Như giấc mơ của cha mẹ truyền lại cho con cái và chúng trở thành nô lệ để sống theo giấc mơ đó — bạn vẫn còn là nô lệ của nghiệp chướng của tôi không? Mong là gánh nặng ấy nhẹ hơn một phần nào với những gì tôi đang mang từ kiếp trước. Máu thì đậm hơn nước, nhưng chỉ có máu thôi thì cũng lạnh lẽo và cô đơn.
Bạn có bao giờ trải nghiệm được tình yêu đang chờ đợi bạn sau khi bạn buông bỏ chưa? Bạn có được mọi người xung quanh nhớ đến một cách trìu mến không? Hay là vì tôi sắp có được điều đó nên bạn không thể? Một trong những kiếp sống này, tôi sẽ sửa chữa những điều sai tôi đã làm, nhưng tôi chưa chắc đó là kiếp này để làm như vậy hay không. Có lẽ bạn có thể thuyết phục tôi theo cách khác, nhưng cho đến lúc đó, tôi sẽ tiếp tục được tái sinh mỗi đêm. Hãy canh giấc tôi tối nay, thiên thần ạ. Ở kiếp sau, tôi mong những ai nhớ về tôi sẽ khựng lại một chút khi nghĩ đến điều họ đã bỏ lỡ.
Tôi biết bạn vẫn nghĩ về tôi và tất cả những khó khăn tôi đang phải chịu — giống như cách nỗi đau buồn muốn bám riết lấy tôi như chiếc áo đẫm mồ hôi giữa trưa hè oi ả. Tôi tự hỏi liệu nó có di truyền cho bạn không, nhưng thay vì nhớ đến những người đã rời xa, họ lại ám ảnh tôi theo cách khác. Tôi chỉ biết cầu nguyện rằng trước khi tôi gặp bạn, thời gian là một người mẹ và sẽ bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt thương xót. Và khi tôi siết tay đến bật máu trong lúc chờ đợi, tôi mong bạn đã tìm được điều mình kiếm.
Việc bạn có tái sinh hay không với tôi còn quan trọng nữa. Tôi sẽ tái sinh thành chính bạn.
To reply you need to sign in.